Bố qua đời khi năm nó
lên sáu. Mẹ lôi theo 3 chị
em nó đi trên đường.
Nó cứ túm lấy áo mẹ,
trốn vào trong lòng mẹ.
Mẹ một tay dắt em gái,
một tay ôm em trai, nó
thì đứng ở phía trên,
tiếng gió thổi qua tai. Cứ
như vậy, gia đình nó đã
đi ăn xin được 3 năm.
Vào một buổi sáng, sau
khi tỉnh dậy nó phát
hiện ra có thứ gì đó
khác thường. Nhìn qua
tấm chăn rách, nó
không nhìn thấy thằng
em đâu cả! Mẹ nói em
đã được đem cho
người khác. Nó khóc,
quỳ trước mặt mẹ, xin
mẹ hãy tìm em về. Mẹ
nước mắt lưng tròng,
mặc cho nó cứ lôi, cứ
kéo, mẹ chẳng nói lời
nào. Từ đó trở đi, nó
bắt đầu có tâm sự, lại
thêm vết chó cắn, nó
lúc nào cũng nhặt đá
dưới đất, cầm chặt
trong tay.
Năm nó lên cấp 2, một
buổi tối thức dậy đi vệ
sinh, nó thấy có người
nói chuyện ở căn nhà
chất cỏ. Nó chầm chậm
đi tới, nhìn thấy bên
trong là một người đàn
ông. Nó đã hiểu ra biết
bao việc trên đời này.
Nó nghiến răng làm môi
bật cả máu.
Mẹ hỏi: “Con làm sao
thế?”
“Con không cần mẹ phải
quan tâm!” Nó gằn
giọng đáp lại
Sau này khi lên cấp 3, rồi
thi đại học xong, nó
bỗng nghe mẹ nói em
gái lấy chồng. Em gái nó
được gả cho một người
cùng làng vốn có tiếng
tăm chẳng tốt đẹp gì.
Thế rồi, nó theo người
trong làng đi nhặt phế
liệu, một tuần không về
nhà.
Bốn năm học đại học, nó
luôn là sinh viên có
thành tích xuất sắc
nhất. Nhưng khi về nhà
nó chưa từng gọi một
tiếng mẹ. Có vẻ như mẹ
cũng biết mình đã làm
sai chuyện gì, lúc nào
nhìn nó cũng với dáng
vẻ bảo sao nghe vậy. Nó
càng khinh thường mẹ
hơn. Đến tận khi có gia
đình, có một tổ ấm bé
nhỏ ở thành phố, nó vẫn
không muốn gặp mẹ
một lần.
Có lần mẹ từ quê lên
mang theo một bao tải
bông vải, mẹ nói mang
lên để vợ chồng nó làm
chăn bông. Nó bắt đầu
thấy động lòng. Ở quê
đâu có làm bông vải.
Chắc là mẹ lại đến nơi
rất xa để nhặt từng
bông vải một. Nó bảo
mẹ ở lại một đêm. Mẹ
xoa tay nói: “Sao thế
được, nhà con nhỏ thế
này, thôi để mẹ về.”,
ánh mắt mẹ thăm dò
nhìn nó.
Nó đã có chỗ đứng ổn
định ở thành phố, đã
tìm được em trai bị
thất lạc và em gái nay
đã thành người phụ nữ
làm nghề nông. Nó đã ổn
định cuộc sống cho các
em. Mấy anh nó đều
không thích mẹ, đều có
biết bao điều tủi thân,
không công bằng muốn
kể. Cuối cùng, khi mẹ
nằm trên giường bệnh,
chẳng thể ăn nổi hạt
cơm nào. Mấy anh em
nó túc trực bên mẹ,
nhưng cũng chẳng ai tỏ
ra đau lòng. Lúc sắp lâm
trung, mẹ nói: “Mẹ biết
các con rất hận mẹ,
nhưng mẹ biết mẹ đang
làm gì. Mẹ muốn chu cấp
cho anh trai các con, để
anh con thay đổi vận
mệnh cho gia đình
chúng ta, đây là con
đường duy nhất cho
chúng ta, vì thế có khổ
thế nào đi nữa mẹ cũng
không kêu than nửa
lời.” Mẹ cười, rồi mẹ lại
khóc: “Điều đáng tiếc
nhất của mẹ là mẹ
không được chụp ảnh
với cháu, để tất cả
những kẻ ức hiếp chúng
ta thấy rằng, mẹ, một
người phụ nữ nông thôn
sống đến tận bây giờ
nhưng chưa bao giờ gục
ngã.”
Ba anh em nó ôm mẹ
khóc: “Mẹ ơi, mẹ đừng
bao giờ gục ngã.” Vào
khoảnh khắc này, anh
em nó đã hiểu sự chu
đáo và dũng cảm của
mẹ. Đó là tài sản lớn
nhất mẹ để lại cho 3
người.