Suốt thời thơ ấu và cả khi
lớn lên, lúc nào tôi cũng
ghét mẹ tôi. Lý do chính có
lẽ vì bà chỉ có một con
mắt. Bà là đầu đề để bạn
bè trong lớp chế giễu,
châm chọc tôi. Mẹ tôi làm
nghề nấu ăn để nuôi tôi
ăn học. Một lần bà đến
trường để kiếm tôi làm tôi
phát ngượng. Sao bà lại có
thể làm như thế với tôi?
Tôi lơ bà đi, ném cho bà
một cái nhìn đầy căm ghét
rồi chạy biến. Ngày hôm
sau, một trong những đứa
bạn học trong lớp la lên:
“Ê, tao thấy rồi. Mẹ mày
chỉ có một mắt!”. Tôi xấu
hổ chỉ muốn chôn mình
xuống đất. Tôi chỉ muốn
bà biến mất khỏi cuộc đời
tôi. Ngày hôm đó đi học về
tôi nói thẳng với bà: “Mẹ
chỉ muốn biến con thành
trò cười!”. Mẹ tôi không
nói gì. Còn tôi, tôi chẳng
để ý gì đến những lời nói
đó, vì lúc ấy lòng tôi tràn
đầy giận dữ. Tôi chẳng để
ý gì đến cảm xúc của mẹ.
Tôi chỉ muốn thoát ra khỏi
nhà, không còn liên hệ gì
với mẹ tôi. Vì thế tôi cố
gắng học hành thật chăm
chỉ, và sau cùng, tôi có
được một học bổng để đi
học ở Singapore. Sau đó,
tôi lập gia đình, mua nhà
và có mấy đứa con. Vợ tôi
là con nhà gia thế, tôi
giấu nàng về bà mẹ của
mình, chỉ nói mình mồ côi
từ nhỏ. Tôi hài lòng với
cuộc sống, với vợ con và
những tiện nghi vật chất
tôi có được ở Singapore.
Tôi mua cho mẹ một căn
nhà nhỏ, thỉnh thoảng lén
vợ gởi một ít tiền về biếu
bà, tự nhủ thế là đầy đủ
bổn phận. Tôi buộc mẹ
không được liên hệ gì với
tôi. Một ngày kia, mẹ bất
chợt đến thăm. Nhiều năm
rồi bà không gặp tôi, thậm
chí bà cũng chưa bao giờ
nhìn thấy các cháu. Khi
thấy một bà già trông có
vẻ lam lũ đứng trước cửa,
mấy đứa con tôi có đứa
cười nhạo, có đứa hoảng
sợ. Tôi vừa giận vừa lo
vợ tôi biết chuyên, hét
lên: “Sao bà dám đến đây
làm con tôi sợ thế? Đi khỏi
đây ngay!”. Mẹ tôi chỉ nhỏ
nhẹ trả lời “Ồ, xin lỗi, tôi
nhầm địa chỉ!” và lặng lẽ
quay đi. Tôi không thèm
liên lạc với bà trong suốt
một thời gian dài. Hồi nhỏ,
mẹ đã làm con bị chúng
bạn trêu chọc nhục nhã,
bây giờ mẹ còn định phá
hỏng cuộc sống đang có
của con hay sao? Một
hôm, nhận được một lá thư
mời họp mặt của trường
cũ gởi đến tận nhà, tôi nói
dối vợ là phải đi công tác.
Sau buổi họp mặt, tôi ghé
qua căn nhà của mẹ, vì tò
mò hơn là muốn thăm mẹ.
Mấy người hàng xóm nói
rằng mẹ tôi đã mất vài
ngày trước đó và do
không có thân nhân, sở
an sinh xã hội đã lo mai
táng chu đáo. Tôi không
nhỏ được lấy một giọt
nước mắt. Họ trao lại cho
tôi một lá thư mẹ để lại
cho tôi: “Con yêu quý, Lúc
nào mẹ cũng nghĩ đến
con. Mẹ xin lỗi về việc đã
dám qua Singapore bất
ngờ và làm cho các cháu
phải sợ hãi. Mẹ rất vui khi
nghe nói con sắp về
trường tham dự buổi họp
mặt, nhưng mẹ sợ mẹ
không bước nổi ra khỏi
giường để đến đó nhìn
con. Mẹ ân hận vì đã làm
con xấu hổ với bạn bè
trong suốt thời gian con đi
học ở đây. Con biết
không, hồi con còn nhỏ
xíu, con bị tai nạn và
hỏng mất một bên mắt. Mẹ
không thể ngồi yên nhìn
con lớn lên mà chỉ có một
mắt, nên mẹ đã cho con
con mắt của mẹ. Mẹ đã bán
tất cả những gì mẹ có để
bác sĩ có thể thay mắt
cho con, nhưng chưa bao
giờ mẹ hối hận về việc
đó. Mẹ rất hãnh diện vì
con đã nên người, và mẹ
kiêu hãnh vì những gì mẹ
đã làm được cho con. Con
đã nhìn thấy cả một thế
giới mới, bằng con mắt của
mẹ, thay cho mẹ.. Mẹ yêu
con lắm, Mẹ..."
Wao thật cảm động tôi nhỏ
một giọt nước mắt rồi. Từ
nay tôi sẽ sống tốt với bố
mẹ hơn.