Lưu Cương phạm tội cướp
giật, bị ngồi tù đã một
năm. Từ ngày bị vào tù,
Lưu Cương chưa có ai đến
thăm. Nhìn những phạm
nhân khác thỉnh thoảng lại
có người tới thăm nom,
còn được người nhà mang
đến bao nhiêu đồ ăn
ngon, Lưu Cương nhìn
thấy mà thèm, liền viết
thư cho mẹ để mẹ đến
thăm, nhưng không phải vì
thèm những đồ ăn ấy mà
vì Lưu Cương rất nhớ bố
mẹ. Sau khi gửi biết bao
nhiêu cánh thư nhưng
không có bất cứ hồi âm
nào, Lưu Cương hiểu, bố
mẹ đã bỏ rơi mình. Đau
khổ và tuyệt vọng, Lưu
Cương lại viết thêm một
bức thư nữa, nói là “ nếu
bố mẹ không đến thăm
con, bố mẹ sẽ mãi mãi mất
thằng con này.”. Đây hoàn
toàn không chỉ là lời nói
suông, những phạm nhân
bị vào tù do tái phạm đã
không ít lần lôi kéo anh
vượt ngục. Nhưng Lưu
Cương vẫn chưa hạ được
quyết tâm, nay bố mẹ
không còn thương xót,
đoái hoài đến mình, thì còn
gì để lo lắng, vấn vương
nữa? Hôm ấy trời lạnh
đến buốt da buốt thịt. Lưu
Cương đang bàn bạc với
mấy “đại ca đầu trọc” về
chuyện vượt ngục thì có
người gọi giật lại: “Lưu
Cương, có người đến
thăm!” Là ai được nhỉ?
Bước vào phòng thăm tù
nhân, Lưu Cương đứng
sựng lại, là mẹ! Một năm
không gặp, trông mẹ thay
đổi nhiều đến mức con
trai mẹ không nhận ra. Mẹ
mới hơn 50 tuổi mà tóc đã
bạc trắng đầu, lưng mẹ
còng như con tép nhỏ,
người mẹ gầy gò quá, bộ
quần áo mẹ mặc đã sờn
rách. Mẹ đi chân trần hằn
cáu bẩn và loang lổ vết
máu. Bên cạnh mẹ là hai
chiếc bao tải cũ. Hai mẹ
con cứ thế đứng nhìn
nhau. Chưa kịp đợi Lưu
Cương mở lời, nước mắt
mẹ đã trực trào từ đôi mắt
mờ đục. Mẹ vừa giơ tay
lên quệt nước mắt, vừa
nói: “Tiểu Cương à, mẹ
nhận được thư con, con
đừng trách bố mẹ nhẫn
tâm. Thực sự là không có
thời gian đi được con ạ.
Bố con…lại ngã bệnh, mẹ
phải chăm sóc bố con,
đường lại xa xôi….” Đúng
lúc ấy, có anh quản giáo
bưng đến cho mẹ Lưu
Cương một bát mỳ trứng
còn nóng hổi, nhiệt tình
nói: “Bác ăn đi cho nóng
rồi lại nói chuyện tiếp ạ.”
Mẹ Lưu Cương vội đứng
dậy, xoa xoa tay lên
người, nói: “Thế này sao
được”. Quản giáo đặt bát
canh vào tay mẹ Lưu
Cương, cười, nói: “Mẹ
cháu cũng tầm tuổi bác,
mẹ ăn một bát mỳ trứng
của con trai không được
sao?” Mẹ Lưu Cương
không nói gì nữa, cúi đầu
ăn “sụp soạp”. Bà ăn một
cách ngon lành như mấy
ngày chưa được miếng
cơm nào vào bụng. Đợi mẹ
ăn xong, Lưu Cương nhìn
xuống đôi chân sưng đỏ,
nứt bao vết máu của mẹ,
xót xa hỏi: “Mẹ, chân mẹ
sao thế? Giầy của mẹ đâu
rồi ạ?” Chưa kịp đợi mẹ
trả lời, quản giáo liền tiếp
lời: “Vì bác đi bộ nên mới
thế, giầy của bác đã bị
rách từ trước rồi.” Đi bộ
sao? Từ nhà đến đây phải
mất ba bốn trăm dặm, hơn
nữa đoạn đường núi rất
dài! Lưu Cương từ từ cúi
người xuống, khẽ xoa lên
đôi chân của mẹ: “Mẹ ơi,
sao mẹ không bắt xe tới?
Sao mẹ không mua giầy
mới?” Mẹ vội thu chân
vào, nói: “Sao phải bắt xe
chứ, đi bộ cũng tốt mà”,
mẹ thở dài, “Năm nay lợn
bị dịch, mấy con lợn ở
nhà đều chết hết, vụ mùa
năm nay thu hoặch cũng
kém, còn bố con…..đi khám
bệnh…..cũng tốn bao nhiêu
tiền…….Bố con mà khỏe thì
bố mẹ đã đến thăm con
lâu rồi, đừng trách bố mẹ
con nhé.” Anh quản giáo
lau nước mắt, lặng lẽ rời
đi. Lưu Cương cúi đầu hỏi:
“Thế bố con đỡ hơn chưa
mẹ?” Lưu Cương đợi mãi
không thấy mẹ trả lời,
vừa ngẩng đầu lên đã
thấy mẹ đang lau nước
mắt, mẹ nói: “Cát bụi hết
cả vào mắt i, con hỏi bố
con à? Bố con sắp khỏi
rồi…..Bố con bảo với mẹ là
nói với con là đừng lo gì
cho ông ấy, cố gắng mà
cải tạo con ạ.” Thời gian
thăm phạm nhân đã hết.
Quản giáo đi đến, trong
tay cầm một ít tiền, nói:
“Bác à, đây là chút tấm
lòng của quản giáo chúng
con, bác không thể đi
chân trần về được bác à,
nếu không, Lưu Cương sẽ
đau lòng lắm ạ!” Mẹ Tiểu
Cương xua tay, nói: “Sao
thế được, con bác vẫn
còn ở đây, các cháu cũng
đủ vất vả lắm rồi, bác còn
cầm tiền của các cháu thì
tổn thọ cho bác lắm!” Anh
quản giáo run run giọng
nói: “Phận làm con đã
không những không cho
bố mẹ được hưởng phúc,
lại bắt bố mẹ già cả phải lo
lắng suy nghĩ, để bác đi
chân đất mấy trăm dặm
đến đây, nếu lại để bác đi
chân trần về, thì thử hỏi
người con này có còn là
người nữa không bác?”
Lưu Cương không thể nói
lại được gì, hét như xé
giọng: “Mẹ!” Sau đó không
nói thêm gì nữa, bên ngoài
cửa sổ là tiếng khóc thút
thít, anh quản giáo phải
lùa đám phạm nhân đang
lao động cải tạo ra chỗ
khác. Lúc này, có một
người giám ngục bước vào
phòng, cố tình lảng sang
chủ đề khác: “Thôi đừng
khóc nữa, mẹ đến thăm
con trai là chuyện vui,
đáng ra phải cười mới
đúng, để tôi xem bác
mang đồ gì ngon đến
nào.” Vừa nói, người giám
ngục vừa cầm ngược bao
tải xuống. Mẹ Lưu Cương
không kịp chặn lại. Mọi thứ
ở trong bao rơi ra ngoài.
Ngay lúc ấy, tất cả mọi
người có mặt đều lặng
người đi. Bao tải thứ nhất
bị rơi ra, toàn là bánh
bao, bánh nướng bị nứt
toác thành bốn, năm
mảnh, cứng như đá, không
cái nào giống cái nào.
Không cần nói cũng biết
đây là đồ mẹ Lưu Cương
đi ăn xin trên đường. Mẹ
Lưu Cương lúng túng, hai
tay túm lấy góc áo, nói:
“Con ạ, đừng trách mẹ đã
làm như vậy, quả thật là ở
nhà không còn thứ gì có
thể mang đi được nữa….”
Lưu Cương hình như
không nghe thấy gì, chỉ
chăm chăm nhìn vào chiếc
bao tải thứ hai, đó là một
hộp tro cốt! Lưu Cương
đứng ngẩn người, hỏi:
“Mẹ, đây là cái gì thế
mẹ?” Mẹ Lưu Cương thất
thần, hốt hoảng, giơ tay
ra ôm chặt lấy chiếc hộp:
“Không….không có gì đâu
con…..” Lưu Cương giành
lấy như phát điên, toàn
thân run lên bần bật: “Mẹ,
đây là cái gì?!” Mẹ Lưu
Cương ngồi phệt xuống
như người mất hết sức
lực, mái tóc bạc khẽ lay
động. Một lúc sau, bà mới
gắng gượng, nói: “Đấy
là…bố con! Vì gom góp tiền
đến thăm con, bố con đi
làm quần quật không kể
ngày đêm, bố con bị ngã
gục vì suy nhược. Trước
khi chết, ông ấy nói khi
còn sống không đến thăm
con được, ông ấy rất
buồn, sau khi chết nhất
định phải đưa ông ấy đến
thăm con, ông ấy muốn
nhìn con lần cuối…” Lưu
Cương gào lên một tiếng
như xé lòng xé ruột: “Bố,
con sẽ thay đổi…” Nói rồi,
anh quỳ sụp xuống, va
mạnh đầu xuống đất. Bên
ngoài phòng thăm phạm
nhân, phạm nhân lần lượt
quỳ rạp xuống đất, tiếng
khóc thảm thiết vang đến
tận đến trời xanh……