Hôm nay là ngày của
mẹ. Chương trình thời
sự buổi sáng đưa tin, có
một cô gái ở nơi xa về
thăm nhà, vừa mới
xuống xe đã nhìn thấy
mẹ đứng phía trước. Cô
gái rất ngạc nhiên vì mẹ
cô không hề biết cô sẽ
trở về liền hỏi: ”Sao mẹ
biết con về vậy?”. Thì ra
cuối tuần nào người mẹ
cũng ra chỗ này để
“đón” cô.
Tâm tư người mẹ luôn
như vậy, luôn lấy
thường xuyên thành
trùng hợp, biến có
thành không khiến
những đứa con không
khỏi ngạc nhiên cũng
không đoán trước
được. Nhớ lại lúc về quê
thăm mẹ, tôi vô tình
phát hiện ra mẹ viết chi
chít mấy số điện thoại
anh em tôi gọi đến
trong quyển sổ nhỏ.
Hơn nữa mỗi tối mẹ
đều xem dự báo thời
tiết, mẹ đặc biệt lưu
tâm đến vài thành phố
vì đơn giản những đứa
con của mẹ đang sống
ở đó…
Tháng tư năm nay,
trước đêm mừng thọ
mẹ 80 tuổi tôi cùng vợ
về thăm mẹ. Mẹ mắc
chứng liệt nửa người
không nói được 8 năm
nay. Lần này về nghe
em tôi kể bác sĩ xem
kết quả chụp CT não nói
rằng hình ảnh mặt bên
não của mẹ gần như
toàn màu đen, mẹ sống
được đã là một kì tích.
Nghe xong tôi cảm thấy
vô cùng hổ thẹn. Bản
thân tôi đã làm được
điều gì cho mẹ??? Lần
này đến thăm tôi lại
không biết mẹ phải
truyền dịch và đã
truyền hơn 1 tuần rồi.
Hai đứa em tôi đã học
được cách giao tiếp
bằng tay càng làm tôi
áy náy. Vì thế, trong
thời gian gần 10 ngày
này tôi cố gắng ngồi
cạnh mẹ, nắn nắn chân,
xoa bóp lưng và giúp mẹ
luyện tập đi bộ đúng
giờ.
Mẹ đứng lên và đi lại rất
khó. Em tôi thường
xuyên phải đỡ mẹ, cùng
mẹ luyện tập đi qua đi
lại. Tôi thấy mẹ rất coi
trọng thời gian luyện
tập, buổi sáng buổi chiều
đều vui vẻ để chúng tôi
đỡ mẹ đi. Mỗi lần như
vậy, đặc biệt là khi ở
tầng dưới, mẹ đứng
trước cửa nhìn ra thế
giới bên ngoài, cả người
lắc lư cố gắng đứng
dậy, hạ quyết tâm. Mấy
phút sau mẹ mới để tôi
dìu bước từng bước
từng bước lên bậc
thang trở về phòng.
Từ trước đến giờ mẹ
chưa từng coi trọng
sinh nhật của mình. Nếu
chúng tôi tổ chức thì
mẹ đón sinh nhật, nếu
chúng tôi quên mất thì
mẹ tùy tiện ăn bát mì là
xong .Bây giờ mẹ
dường như rất mong
đợi ngày đó vì khi ấy
tất cả những đứa con
từ nơi xa cùng về bên
mẹ.
Tôi còn nhớ lần tất cả
anh em tổ chức sinh
nhật cho mẹ 4 năm
trước. Mẹ chưa từng
khóc nức nở như vậy!
Lúc đó mẹ không chỉ bị
liệt, tiểu não bị teo mà
đã mất hoàn toàn khả
năng ngôn ngữ, không
thể giao tiếp được với
người khác, ngay cả ý
thức cũng không minh
mẫn. Mọi người không
thể tin vì sao mẹ tôi lại
có phản ứng quyết liệt
như vậy. Từ đó năm
nào tôi cũng về sớm
một ngày chuẩn bị đón
sinh nhật cùng mẹ. Vậy
mà mẹ lại có thể bình
tĩnh được, ngay cả khi
chia tay, mẹ vẫn lặng lẽ
nhìn chúng tôi, gật đầu
khi nghe chúng tôi nói
năm sau lại trở về .
Ngày từ biệt mẹ, tôi
mua biếu mẹ rất nhiều
hoa quả. Mẹ lại đưa tay
chỉ vào vợ tôi, sau đó
cầm một quả lắc lắc,
ánh mắt mẹ sốt ruột,
miệng không ngừng kêu
“ư ư”. Tôi biết mẹ
muốn chúng tôi mang
theo ăn trên dọc
đường. Đó là tâm
nguyện của mẹ, tôi
đành phải nghe theo. Mẹ
nhìn chúng tôi, vẻ mặt
hài lòng rồi từ từ gật
đầu biểu thị ý chia tay.
Mẹ mắc bệnh teo tiểu
não, là chứng rất khó
khống chế việc khóc,
thường xuyên không
kiềm chế được xúc
động mà rơi nước mắt.
Nhưng tôi phát hiện,
sau mỗi lần gặp chúng
tôi mẹ dần dần có thể
bình tĩnh nhiều hơn.
Theo tôi,đây là một kì
tích,chính là biểu hiện ý
chí kiên cường của mẹ.
Cạnh đầu giường sạch
sẽ luôn có một chồng
giấy vệ sinh do mẹ dùng
một tay xếp lại mà
thành.Trên tủ đầu
giường bày vô số lọ
thuốc,cốc nước,bình
rửa răng giả,hộp đựng
giấy vứt đi,túi thức ăn…
tất cả đều lần lượt
ngay ngắn nằm ở vị trí
cố định. Sinh hoạt hàng
ngày đều do me thực
hiện theo thói quen rất
nghiêm khắc: Buổi sáng
6 giờ dậy, đi vệ sinh,
súc miệng rồi ăn sáng;
đúng 11 giờ đi tiểu tiện,
12 giờ ăn trưa,13 giờ
ngủ trưa;15 giờ dậy sau
đó vận động, di chuyển
đến ba vị trí khác nhau
trong phòng, lúc dậy lắc
lư người theo thời gian
nhất định,lúc ngồi cũng
gác chân nọ lên chân kia
trong thời gian nhất
định;17 giờ ăn tối,đi vệ
sinh, súc miệng, đi
ngủ.Vì mẹ mắc bệnh
viêm thận mấy chục
năm nên nửa đêm phải
đi tiểu 2-3 lần nhưng
phần lớn đều vào
khoảng thời gian nhất
định.
Tôi biết tính cách mẹ.Mẹ
tính tình ưa sạch
sẽ,thích hoạt động,hiền
lành,luôn giúp đỡ mọi
người, không muốn làm
phiền người khác.Mẹ
tuân thủ thời khóa biểu
hoàn toàn là vì cố gắng
không gây rắc rối cho
mọi người.Nhưng điều
tôi không ngờ tới là mẹ
luôn vững tin:dùng ý chí
kiên cường chống chọi
với bệnh tật,tiếp tục
sống từng ngày từng
giờ quyết không bỏ
cuộc!
Ba tôi mất đã 21
năm.Lúc sinh tiền ba còn
lo lắng khi ba mất mẹ
sẽ sống ra sao. Bây giờ
tôi ở bên cạnh nhìn thấy
hình bóng của ba, mẹ
không hề bỏ cuộc, từ
đầu tới cuối đều nỗ lực
hết mình.