BỐ KHÔNG BIẾT CHỨNG TỎ TÌNH YÊU
Bố đã không hề biết chứng
tỏ tình yêu như thế nào. Mẹ
là cầu nối của mọi người
trong gia đình. Bố chỉ biết
đi làm suốt ngày còn ở nhà,
mẹ lập danh sách một loạt
các tội lỗi của chúng tôi
phạm phải trong ngày và
bố cằn nhằn chúng tôi. Có
một lần tôi ăn trộm một
thanh kẹo, bố buộc tôi phải
mang trả lại và bảo người
bán hàng rằng tôi đã trộm
nó, tất nhiên tôi phải đập
heo lấy tiền đền. Nhưng
chỉ có mẹ mới hiểu rằng tôi
còn là một đứa con nít. Một
lần tôi chơi đánh đu bị gãy
chân,chính mẹ ẵm tôi trong
đôi tay suốt đoạn đường
đến nhà thương. Bố chỉ lái
xe thẳng đến cửa phòng
cấp cứu và khi người ta
yêu cầu bố rời xe đi chỗ
khác vì nơi đó dành cho xe
cứu thương, bố quát lên:
"Anh nghĩ đây là cái gì? Xe
du lịch hả?". Vào những
buổi sinh nhật của tôi, bố
như kẻ bàng quan, chỉ thổi
bong bóng, dọn bàn và làm
những việc vặt. Chính mẹ là
người trịnh trọng mang
chiếc bánh sinh nhật và
nến đến cho tôi thổi. Khi tôi
lật cuốn lưu ảnh ra xem,
người ta hay hỏi: "Bố em
đâu?”. Ai mà biết được, bố
luôn luôn ôm máy ảnh chụp
hết người này đến người
nọ. Tôi có đến một tỷ tấm
ảnh tôi và mẹ chụp chung.
Tôi nhớ lại khi mẹ nhờ bố
dạy tôi đi xe đạp. Tôi bảo
bố đừng bỏ tay ra nhưng
bố nói là đã đến lúc rồi. Tôi
ngã, mẹ chạy lại định ẵm tôi
lên nhưng bố khoát tay
ngăn mẹ lại. Tôi giận quá,
phải chứng tỏ cho ông ấy
biết. Tôi leo ngay lên xe và
tự đạp lấy một mình. Bố
không hề cảm thấy áy náy
một tí nào hết. Bố chỉ mỉm
cười. Khi tôi vào đại học,
chính mẹ làm mọi thứ giấy
tờ. Bố chỉ gởi những tấm
ngân phiếu và lại còn nói
rằng sân cỏ nhà mình sẽ
đẹp hẳn ra khi không còn
tôi quần banh trên đó nữa.
Khi tôi điện thoại về, bố
hình như muốn nói chuyện
nhưng lại luôn bảo: - Đợi
đấy, bố sẽ gọi mẹ! Khi tôi
lấy vợ, chính mẹ là người
khóc, bố chỉ hỉ mũi và
bước ra khỏi phòng. Suốt
đời, bố thường nói: “Con đi
đâu đấy?”, “Mấy giờ con
về?”, “Không, con không
thể đi”. Bố đã không biết
chứng tỏ tình yêu như mẹ.